Hành trình tìm kiếm Ý tưởng xuất sắc - Số đặc biệt P1

06-02-2016

(Vietkings) Ban Biên tập Ytuong.com.vn, sanytuong.vn và Cổng thông tin điện tử kyluc.vn xin trân trọng gửi đến độc giả những Ý tưởng xuất sắc nhất trong năm vừa qua thông qua các bản tin đặc biệt nhân dịp Tết Bính Thân 2016.

LOẠN THẾ LỘ CHÂN LONG

Tác giả: Đông Tuyền

Khu vực: TP Hồ Chí Minh

 

"Loạn thế lộ chân long" là một bộ truyện dã sử về lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam thông qua những trận đánh vô cùng nổi tiếng như trận Bạch Đằng, Chi Lăng...đập tan quân xâm lược.

Với lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc vô bờ bến, tác giả Đông Tuyền thật sự đã thổi được ngọn lửa cháy bóng của tinh thần dân tộc thông qua những câu chữ, những tình tiết vô cùng hấp dẫn trong truyện. Bộ truyện này cũng mang đến những kiến thức lịch sử tương đối chính xác, và dĩ nhiên những kiến thức này sẽ nhanh chóng được lưu nhớ trong đầu giới trẻ để bổ khuyết cho những gì còn thiếu bởi cách dạy lịch sử khô khan trong trường học.

Có một thực tế hiện nay là giới trẻ thường nhớ sử Tàu, sử Tây hơn sử Ta bởi lẽ những bộ truyện nổi tiếng của họ như Tam Quốc Chí, Thủy Hử hay những bộ phim được dàn dựng công phu là những thứ dễ dàng được tiếp thu hơn là những con chữ và số đơn thuần trong sách giáo khoa lịch sử Việt Nam. Cũng chính vì lẽ đó mà tác giả Đông Tuyền đã dành trọn tâm huyết của mình cho bộ truyện để hy vọng thay đổi được phần nào cách nhìn về lịch sử nước nhà của giới trẻ đồng thời tạo thêm một dấu ấn nữa cho làng truyện chữ nước nhà trong bối cảnh không có nổi một tác phẩm nào mang tính đột phá trong thời gian gần đây.

Tuy nhiên, chỉ với một mình tác giả thì rất khó để đem được bộ truyện xuất bản rộng rãi cho bạn đọc, vậy chúng tôi rất cần những nhà đầu tư hỗ trợ để ý tưởng này có thể trở thành hiện thực trong tương lai gần. "Trăm nghe không bằng một thấy", dưới đây là một trích đoạn của truyện gửi đến độc giả:

Loạn thế lộ chân long

Hồi thứ 5: Ngô Quyền thuận dân ý đăng cơ, Bộ Lĩnh phất cờ lau tụ nghĩa.

Lại nói, Ngô Quyền bày trận cọc nhọn mà chôn đại quân Hán tặc ở cửa sông Bạch Đằng, tin thắng trận loan đi khắp nơi, Hoan Châu, Ái Châu, Nhật Nam, Phong Châu, Đăng Châu, Đại La, Bố Khẩu, Trường Yên ... dân các lộ đổ ra ăn mừng như hội tháng giêng, lại còn đốt lửa nhảy múa ca hát thâu ngày thâu đêm. Rốt lại theo ý dân, các hào trưởng các nơi đều tức tốc đến Đại La.
 
Phần Ngô Quyền, sau khi đại thằng, liền mở hội ăn mừng, sau đó kéo quân về thành Đại La. Về đến Đại La, một hôm nhận được lời nhắn của Công Trứ, tất cả các tướng tập trung tại phủ Ngô Quyền, khi đã đông đủ, bất chợt Công Trứ quỳ trước mặt Ngô Quyền nói:

- Chủ tướng! Nước Việt ta ngàn năm bị phương Bắc đè nén, nay nhờ tài đức của người mà lòng dân chung một hướng, đồng sức đồng lòng làm nên chuyện kinh thiên động địa khiến cho giặc thất kinh, nay đã đến lúc cho chúng mở mắt mà thấy nước Nam ta có chủ, xin chủ tướng thuận theo lòng dân, lên ngôi làm vua người Việt, tạo phúc ngàn đời.

Phía ngoài khi ấy các hào trưởng cũng đến đủ, đứng kín cả sân. Muôn người chung một ý, nhất loạt quỳ xuống :

- Xin chủ tướng thuận theo lòng dân, lên ngôi làm vua người Việt, tạo phúc ngàn đời!
 
Ngô Quyền khi ấy thủy chung trước sau ngâm trầm không nói, thấy thế Bạch Hô chắp tay rằng:
 
- Chủ tướng tài đức đều vẹn, người làm vua chẳng phải ứng mệnh trời, mà ứng với lòng chúng dân mong mỏi, nối lấy nghiệp Vua Hùng, Vua Mai, Vua Lý, gánh lên vai vận nước, ấy chẳng phải lợi riêng, xin người chớ do dự.
 
- Xin người chớ do dự – Các tướng, các hào trưởng lại đồng thanh -
 
Chẳng thế im lặng thêm, Ngô Quyền lên tiếng:
 
_ Ta sẽ theo lời các ông với một điều kiện.
 
_ Chủ tướng cứ nói !
 
_ Đánh lui được giặc, công ấy chẳng riêng phần ta, công của các ông to lắm, nhưng đó chỉ mới yên bờ cõi, muốn vững bền phải đưa sức dựng xây, dân nước kiệt quệ ngàn năm muốn thịnh hưng trở lại thời cần gắng năm gắng mười lần đánh giặc, vậy nên các ông chớ vì công ấy mà sinh kiêu mạn trễ nhác việc binh, biếng lười chính sự, một lòng đấu cật cùng ta lo cho dân cho nước mới được.
 
_ Bụng ấy của chủ tướng, cũng là dạ của chúng tôi, xin người chớ lo.
 
Ngô Quyền thấy các tướng đồng lòng, gật đầu mỉm cười ra chiều rất vừa ý. Các tướng lại nhất loạt quỳ xuống hô vang :
 
_ Ngô Vương muôn năm, muôn năm, muôn năm.
 
Ngô Quyền định ngày làm lễ đăng cơ rồi giao cho Dương Tam Kha chuẩn bị mọi sự. Tin ấy lan truyền rất nhanh, làng trên xóm dưới khắp cả nước,  ai nấy đều vui mừng.
 
* * *
Mùa xuân 939, Ngô Quyền mặc bào rồng, đội mũ chim lạc, thắp hương bàn thờ tổ tiên, tế trời đất, lên ngôi vua xưng là Ngô Vương, lấy tên nước là Vạn Xuân, chọn Cổ Loa làm kinh đô. Khi ấy ông vừa 42 tuổi.
 
Trước khi đăng cơ, cáo thị truyền đi rằng:
 
 
"Ngàn năm qua, người Việt ta đi tìm hình của nước, dựng lại cõi của con cháu Tiên Rồng, nay đã toại lòng. Nhớ xưa, Bách Việt đủ một trăm, giặc phương Bắc nuốt trọn một trăm. Giờ đây chỉ Âu Việt, Lạc Việt chúng ta là vẫn còn. Để con cháu ngày sau không phải lao đao đi tìm cội tìm nguồn, ta muốn cùng muôn dân xây cơ đồ này bền mãi. 
 
Vậy ta đặt tên nước là Vạn Xuân, nối lấy chí Vua Lý mà mở ra vạn mùa xuân cho dân tộc giống nòi. Muồn dân, quan tướng, hãy chung lòng, chung sức. Một mặt chăm chỉ cấy trồng làm cho đất nước thịnh cường, phục lại những tục xưa cho hiến văn bất tử, một mặt hãy đoàn kết bằng giá nào cũng không để nước Việt rơi vào tay kẻ khác một lần nữa."
 
Sau lễ đăng cơ, Ngô Vương thiết triều, phong thưởng đâu vào đấy, rồi bày tiệc rượu mời các quan văn võ, tiệc ấy đang dở bỗng có lính vào đưa tin Đinh Công Trứ bệnh nặng chắc không qua khỏi. Ngô Vương sững sờ đánh rơi cả chén rượu, tức tốc đi một mạch đến chổ Đinh gia.
 
Thấy Ngô Vương, Công Trứ lúc này sắc mặt nhợt nhạt, trong người yếu lắm nhưng cố gượng dậy, Ngô Vương vội tiến lại ngồi cạnh giường ra hiệu cho Công Trứ cứ nằm rồi nói: 

- Ông thấy trong người thế nào, để ta cho người tìm thầy thuốc giỏi bắt bệnh cho ông.

- Không cần đâu. Bệnh của thần đã có từ lâu, lần này chắc là đến lúc đoàn tụ với Tiết Độ Sứ rồi. Được thấy người lên ngôi vua, thần đi vui vẻ lắm.
 
- Ta nghe chuyện ông trúng tên địch rồi. Sao vẫn gắng gượng làm vậy? Ta cần ông, dân nước cần ông.

- Sức thần đã cạn, dân ta nhân tài như cây trên rừng lo gì không dựng được rường cột, chỉ hiềm từ nay không được sớm tối bên người. Thần đi rồi mong người an bài cho Bộ Lĩnh và mẹ nó về Hoa Lư sinh sống, sau này lỡ như bờ cõi có biến, loạn quân can qua hãy cho gọi.
 
Nói rồi nhắm mắt mà đi, Ngô Vương khóc thương mãi, khắc bia Hộ Quốc Tướng Quân Đinh Công Trứ, rồi cho tổ chức tang lễ rất trọng. Một tháng sau, dù quyến luyến Bộ Lĩnh, Ngô Vương cũng đành cho người tháp tùng hai mẹ con về Hoa Lư.
 
Ngồi trong xe ngựa, Bộ Lĩnh ra chiều suy nghĩ lắm, đưa mắt nhìn xa mãi, đến ngày thứ 2 chẳng thể cam nhẫn mới mở lời hỏi mẹ :
 
- Mẹ! Sao trước khi mất cha chẳng nói gì với con?
 
Bà Đàm Diễm lúc này chợt nhớ lại hôm đó, Công Trứ gọi riêng bà vào nắm lấy tay mà nói:
 
- Sức ta chẳng còn bao lâu, cả đời ta hết theo Dương Đình Nghệ lại cùng Ngô Vương đánh giặc, nay thấy bốn bề nước Nam thâu về một mối đã thỏa lắm rồi. Nghĩa vợ chồng đứt đây sẽ nối kiếp sau, ta đi rồi bà chớ buồn lâu nên sớm cùng Bộ Lĩnh về nương chổ em ta Thúc Dự mà sống. Bộ Lĩnh con ta chí lớn tài không nhỏ, nó giờ như con rồng đang đùa mặt nước, như con chim Lạc vẩn vờn heo may, rồng rồi sẽ quẩy mình tuôn mưa, chim Lạc rồi sẽ tung sải cánh dài gieo gió, bà thay ta mà bảo ban cho khéo. Chẳng phải khi nước khốn dân đau thì chớ cho nó ra khỏi đất Hoa Lư ấy. Bây giờ bà sai người báo tin, ta muốn gặp Ngô Vương.
 
- Mẹ! – tiếng Bộ Lĩnh gọi làm bà Đàm Diễm giật mình –
 
- Cha nhắn với con là: dân nước làm trọng, sau này phải luôn nhớ đến 4 chữ ấy, chớ có buông lung, ngơi nghỉ.
 
- Dạ! Con sẽ khắc ghi.
 
* * *
 
Đất Hoa Lư bốn bề là núi, đường đi rất khó khăn, Đinh Bộ Lĩnh cùng mẹ đến ở cùng với chú là Đinh Thúc Dự ở đất ấy, ngày chăn trâu thả diều, đêm đến thì luyện tập võ nghệ.
 
Thúc Dự thấy cháu mình ham chơi, ham võ nghệ, mà chẳng chịu đọc sách liền quở:
 
- Nhà ta các sách từ thơ văn, binh pháp đến phép trị nước đều có đủ, sao cháu chẳng dòm tới?
 
Bộ Lĩnh đáp:
 
- Trong các thứ dân cần văn thơ là thứ yếu, trong các kế dùng binh hay nhất là chẳng có sẵn kế nào, trong các phép trị nước chỉ một chữ lợi mà xong. Phàm khi dân đói ăn văn thơ chẳng đặng no. Hoằng Tháo có áo choàng chép đủ kế Tôn Tử, Ngô Vương có nào màng sách ấy. Xét trước sau, việc gì lợi dân lợi nước thì làm.
 
Thúc dự nghe thế, lắc đầu ngao ngán tự đấy chẳng hỏi tới.
 
Trẻ chăn trâu trong vùng thường tổ chức đánh trận giả bên nào thắng thì làm phe Ngô Vương bên thua phải nhận làm quân Nam Hán, Bộ Lĩnh biết được thích thú lắm, một hôm lân la tới, nghe đám trẻ bàn với nhau:
 
- Chúng ta đánh liền 5 hôm rồi mà chẳng thắng được bọn làng bên được lấy một lần, bây giờ mà không nghĩ được cách nào hay lại để thua thì bẽ mặt lắm.
 
- Đúng đấy ! - những đứa khác đồng tình -
 
- Nhưng cách gì bây giờ ? - Câu hỏi của một đứa làm cả bọn tiu nghỉu, ngồi rầu -
 
- Ta có cách ! - Bất ngờ Bộ Lĩnh từ trong đám lau lững khững bước ra, tay cầm một cành lau phất qua phất lại, vừa đi vừa nói -
 
- Cách gì nói đi, nói đi !
 
- Nghe ta hỏi, trẻ lời hết ta sẽ chỉ cách. Thứ nhất bên chúng có mấy đứa ?
 
- Bằng bọn ta, 12 đứa.
 
- Tốt ! Câu thứ hai, thường ngày các ngươi đánh trận như thế nào ?
 
- Còn thế nào nữa, mỗi bên giữ một mô đất, có hiệu thì lao ra đánh thôi.
 
- Thế sau mấy trận các ngươi biết vì sao thua không ?
 
- Vì bọn chúng cao lớn hơn lại có mấy đứa đánh nhau rất giỏi.
 
- Vậy nghe ta nói đây, các ngươi yếu hơn mà cứ giáp nhau đánh như vậy đến tết cũng không thắng nổi, bây giờ các ngươi nhìn đám lau rộng lớn kia đi.
 
- Đám lau ấy có liên quan gì ?
 
- Các ngươi bẻ lấy mỗi người một cành lau, lại chuẩn bị thêm 12 sợi thừng. Chiều nay khi vào trận, các ngươi vờ thua lẫn vào trong đám lau ấy, chia ra các ngả mà chạy, bọn chúng ắt cũng chia ra mà đuổi theo vì đánh mỗi các ngươi chẳng cần đến hai người.
 
- Trốn mãi thế sao gọi là đánh.
 
- Ai bảo các ngươi trốn, sau khi lẩn vào an toàn rồi, các ngươi lại truy tìm bọn chúng, tìm được đứa nào thì đưa cành lau lên cao ra hiệu, những đưa khác theo đó mà đến, quây lại trói lấy nó. Một chọi một các ngươi đánh không được, bây giờ năm, sau trói một chắc các ngươi làm được. Cứ như thế trói hết chúng lại dẫn đến gặp ta.
 
Đám trẻ nghe có lý, đến chiều y theo lời Bộ Lĩnh mà làm, quả nhiên thắng lớn, trói cả 12 đứa làng bên dẫn đến một mô đất cao, Bộ Lĩnh chễm chệ ngồi trên đó. Bộ Lĩnh trỏ vào mấy đưa trẻ đang bị trói hỏi :
 
- Các ngươi tên gì ?
 
- Ta tên Nguyễn Bặc
 
- Ta tên Đinh Điền
 
- Ta tên Lưu Cơ
 
- Ta tên Trịnh Tú
 
- Các ngươi phục ta chưa ?
 
- Bọn ta chưa phục !
 
- Được ! các ngươi cởi trói cho chúng hẹn mai lại đánh.
 
Mấy hôm liền sau đó, Bộ Lĩnh chỉ huy đám trẻ trong làng đánh bọn Nguyễn Bặc, trận nào cũng thắng, cuối cùng thảy hết đều cho Bộ Lĩnh giỏi, liền tôn là soái. Bộ Lĩnh dẫn chúng đến hang Cát Đùn, bảo với chúng chọn đấy làm căn cứ, rồi phỏng theo Ngô Vương ở Cổ Loa mà bày lễ nghi, đặt quan tướng, Nguyễn Bặc, Đinh Điền, Lưu Cơ, Trịnh Tú đều được phong làm tướng.
 
Quân của Bộ Lĩnh thường kéo qua đánh nhau với với trẻ các làng khác, mỗi lần đều vừa đánh vừa thu phục, vì thế mà đám trẻ theo Bộ Lĩnh ngày một đông, có lần thắng trận to, đám trẻ công kênh Bộ Lĩnh lên vai về đến tận căn cứ, hứng chí Bộ Lĩnh sai đám trẻ mổ trâu ăn mừng, khi đám trẻ giải tán hết, mới làm bộ hớt hải chạy về gặp Thúc Dự:
 
- Chú ơi ! Trâu nhà mình chạy vào hang, nào ngờ cửa hang bị sập, trâu kẹt trong đó mất rồi.
 
Nghe chuyện lạ, Thúc Dự theo cháu chạy ra xem, thấy cái đuôi trâu thò ra từ vách núi, toan nắm lấy thì Bộ Lĩnh cản :
 
- Không được chú ơi, lỡ đứt đuôi, trâu chay miết vào trong hang mất.
 
Thúc Dự chẳng nghe, cầm đuôi trâu giật mạnh, đuôi trâu đứt ra, Dự ngã chỏng vó, tức tối Dự toan mắng cháu nhưng lại nghĩ đứa cháu này thông minh, nhớ lại lời Lĩnh nói khi trước mới biết cháu mình có chí tận trời chứ chẳng phải lời bướng ngang, liền cười xòa cùng Lĩnh đi về. Từ đó Dự ngày càng yêu tài mến chí cháu mình, ra sức bảo ban, lại có ý nhường cho làm sách trưởng sách Đào Áo.
 
* * *
 
Lại nói chuyện Ngô Vương, từ lúc lên ngôi đặt trăm quan, chế định triều nghi phẩm phục, xứng quy mô của đế vương, vua ngày đêm chăm lo việc nước chẳng trể biếng khắc nào. Các lễ hội cổ truyền được vua cho phục dựng, đền miếu các tiên vương được tôn tạo. Vua lại cho khôi phục nghề đúc trống đồng, phát triển các ngành nghề thủ công khác. 
 
Bạch Hổ được phong cho đất Đăng Châu, Công Hãn được phong cho đất Phong Châu, Nguyễn Khoan được phong cho đất Tam Đái, Cảnh Thạc được phong đất Động Giang, ... . Các tướng được phong, vua sai điều binh giúp dân khai hoang mở mang đồng ruộng, vì thế mà dọc suốt các sông Hồng, sông Đuống đồng lúa bao la thẳng cánh cò. Nhờ vậy mà cuộc sống của nhân dân ngày một no ấm, khắp nơi ca tụng ơn vua Ngô.
 
Việc trị thủy được vua rất chăm lo, năm ấy, nhân đi thị sát hạ lưu sông Hồng, nghe được chuyện của Bộ Lĩnh, vua hài lòng lắm, lại vì sẵn lòng nhung nhớ mà rẽ đường đến thăm.
 
Vua đến nơi, cả sách cùng ra đón, vua hỏi Thúc Dự về Bộ Lĩnh. Lúc đó, Bộ Lĩnh  theo sau là đám trẻ chia thành hàng đi ngay ngắn, lại có 8 đứa to lớn khiêng một chiếc kiệu được kết bằng bông lau rất đem cùng đi tới. Gặp nhau, cả vua lẫn Bộ Lĩnh đều xúc động mà cùng chẳng nói, Lĩnh cúi người mời vua lên kiệu, vua bằng lòng. Về đến nhà, lúc chỉ còn vua và Lĩnh, vua hỏi :
 
- Những năm qua ngươi học được những gì ?
 
- Tâu vua, chỉ có 4 chữ.
 
- Bốn chữ ấy thế nào?
 
- Tâu vua, là bốn chữ "dân nước làm trọng"
 
- Cắt nghĩa ra làm sao ?
 
 
***
Cuộc nói chuyện này ảnh hưởng nhiều đến thế cuộc về sau.

Muốn biết hai người đối đáp ra làm sao, hồi sau sẽ rõ. 

 

Quý Cá nhân/Đơn vị có nhu cầu liên hệ với các Ý tưởng gia, vui lòng liên hệ:

ĐT:  093 75 85 666

Fanpage: https://www.facebook.com/SanYtuong.Official

Email: 

Website: http://www.sanytuong.vn

http://ytuong.com.vn

http://kyluc.vn

 


Thanh Tùng - Kyluc.vn