[VIETKINGS-TOPPLUS đề cử] TOP 100 cảnh quan phải chiêm ngưỡng khi đến Việt Nam (P.7): Thác Pongour (Lâm Đồng) – Kỳ vĩ "Nam thiên đệ nhất thác"

30-07-2023

(kyluc-topplus) Giữa đại ngàn hùng vĩ, được bao quanh bởi khu rừng bí ẩn chính là dòng thác Pongour. Như một tiên nữ ngủ vùi trong giấc mộng đẹp, đánh rơi làn tóc xanh mướt giữa núi đồi, dòng thác đẹp như một bức tranh cổ thi tinh tế.

Vùng đất cao nguyên Lâm Đồng nổi tiếng với những khu rừng nguyên sinh bạt ngàn bao bọc những thác nước hùng vĩ bên cạnh những cánh đồng hoa dịu dàng. Không chỉ sở hữu vẻ đẹp hoang sơ, các ngọn thác này còn đưa bạn vào những câu chuyện truyền thuyết thú vị gắn liền với văn hóa người dân K’Ho bao đời trú ngụ tại nơi đây. Trong số rất nhiều ngọn thác đẹp hoang sơ nhất ở đây như: thác Voi, thác Cam Ly, thác Dantanla, thác Đa M'bri, chắc chắn không thể bỏ qua cái tên thác Pongour, một kiệt tác thiên nhiên sở hữu nhiều mỹ danh mà người đời đã đặt cho, làm say lòng biết bao du khách khi đặt chân đến với xứ sở sương mù.

 

 

Nằm cách Đà Lạt khoảng tầm 50km, thác Pongour thuộc địa phận huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng và là một trong những điểm tham quan nổi tiếng tại vùng ngoại ô thành phố. Đây là một trong những thác đẹp nhất khu vực phía Nam Tây Nguyên và nhận được nhiều sự yêu mến của khách du lịch bởi vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng rất mực nên thơ.

 

 

Ngọn thác cao 40m nằm giữa khu rừng nguyên sinh có diện tích khoảng 2,5 ha với thảm thực vật đa dạng và phong phú. Hiện tại, thác còn không quá nhiều nước do hoạt động thủy điện, nhưng nhờ bề rộng khoảng 100 m, dòng chảy vẫn tạo thành khung cảnh đẹp mắt.

 

 

Pongour là tên do người Pháp phiên âm từ tiếng bản địa của người đồng bào K'ho, có nghĩa là "ông chủ vùng đất sét trắng". Theo tài liệu địa chất của người Pháp, vùng này cũng có nhiều cao lanh, một loại đất sét màu trắng, bở và chịu được lửa.

 

 

Theo truyền thuyết của người K'ho, vùng đất này xưa kia có một nữ tù trưởng xinh đẹp cai quản. Nàng có tên Kanai. Nhờ tài chinh phục thú dữ, nàng giúp đỡ người dân canh tác, sinh sống. Tương truyền, có bốn con tê giác thường tuân lệnh nàng, cùng ngăn suối, khai phá nương rẫy và bảo vệ dân làng. Vào một ngày rằm mùa xuân, Kanai trút hơi thở cuối cùng. Vì thương tiếc chủ, bốn con tê giác quanh quẩn bên nàng ngày đêm không rời cho đến chết. Không lâu sau, nơi này hình thành một ngọn thác, cũng chính là thác Pongour ngày nay. Người dân còn truyền tai nhau rằng thác chính là mái tóc của vị tù trưởng hoá thành. Dòng nước xanh trong và mát dịu như chính cuộc đời nàng Kanai. Còn những phiến đá to làm nền cho thác đổ là sừng của bốn con tê giác. Đây là biểu tượng cho sự đoàn kết, gắn bó vĩnh cửu giữa con người với thiên nhiên mà dân địa phương tin tưởng.

 

 

Thác Pongour đẹp với vẻ đẹp đậm đà chất núi rừng Tây Nguyên: nào dòng nước tuôn trào bọt trắng xót, nào tầng tầng lớp lớp những ghềnh đá nhấp nhô, nào cuồn cuộn tiếng nước chảy vang vọng giữa núi rừng đại ngàn, bấy nhiêu đó thôi đã đủ nói lên vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng rất mực trữ tình của ngọn thác này.

 

 

Hơn thế nữa, vẻ đẹp hoang dại của thác Pongour Đà Lạt còn được khắc họa rõ nét hơn với những tảng đá xếp tầng lên nhau không theo một quy luật nào cả. Để rồi con nước cứ cần mẩn từ trên cao đổ xuống, tạo nên những bọt nước tung tóe và dòng nước trắng xóa tựa như mái tóc của nàng Kanai năm nào dịu dàng vuốt ve những chiếc sừng của bốn ‘chàng vệ sĩ’ trung thành ngày trước.

 

 

Mọi dòng nước tại thác đều chảy xuống một cái hồ phía dưới với mặt hồ xanh biếc và rộng thênh thang, thấp thoáng đâu đó là những mỏm đá nhấp nhô khi ẩn khi hiện. Ôm trọn xung quanh thác là núi non trùng điệp với những cây đại thụ đã có ở đây từ bao đời, tất cả như những vòng tay của người dân K’Ho cùng nhau bảo vệ giấc ngủ của vị tù trưởng mà họ rất mực tôn thờ.

 

 

Cũng bởi say mê trước vẻ đẹp nơi đây, vua Bảo Đại đã phong thác là Nam thiên đệ nhất thác. Vào năm 2000, thác Pongour cũng đã được Bộ Văn hóa – Thể thao và du lịch công nhận là Di tích lịch sử cấp quốc gia.

 

 

Vào mùa mưa, thác Pongour như dữ dội và mãnh liệt hơn hẳn với những dòng nước mạnh mẽ ào ạt tuôn trào từ trên độ cao gần 40m. Lúc này đây, những ghềnh đá dường như đã biến mất khi lớp bọt nước trắng xóa ôm trọn. Còn vào những ngày mùa khô, con thác tựa như nàng thiếu nữ hiền hòa, e ấp với những con nước từ từ đổ xuống đá tựa dải lụa đào nằm giữa lòng núi non đại ngàn. Khung cảnh lúc này lại càng nên thơ, trữ tình hơn hẳn và cứ khiến người ta nhớ mãi không quên. 

 

 

Vào mùa nào thác Pongour cũng có vẻ đẹp riêng, song dịp lý tưởng nhất để lui tới là từ tháng 7 đến tháng 11. Thời điểm này, lượng nước đổ về thác dồi dào hơn nhờ có mưa, các tháng mùa khô nước ở thác khá ít nên bạn sẽ không được cảm nhận hết vẻ đẹp vốn có của thác. 

 

 


Diệu Phi (tổng hợp và biên tập, ảnh Internet)